Đây là “trận hòa không tưởng” – đội hạng nhì FIFA, đương kim vô địch EURO và ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch World Cup bị một tân binh hạng 67 FIFA cầm chân, trong trận đấu mà điều đáng nhớ nhất không phải là Tây Ban Nha sút nhiều bao nhiêu, mà là họ bất lực ra sao.
0-0 cũng đủ tạo địa chấn
Trước giờ bóng lăn, câu hỏi gần như không phải Tây Ban Nha có thắng hay không, mà là thắng bao nhiêu. Sự chênh lệch giữa hai đội quá lớn: một bên là nền bóng đá đã quen sống trong những trận chung kết, một bên là Cape Verde, tân binh lần đầu bước ra sân khấu World Cup. Một bên có Rodri, Pedri, Olmo, Yamal, Nico Williams; bên kia có tinh thần, tổ chức và giấc mơ lần đầu.

Tây Ban Nha như thường lệ vẫn kiểm soát hoàn toàn trận đấu và ép đối thủ đến nghẹt thở. Tuy nhiên, do thiếu vắng cả hai ngôi sao chạy cánh tốt nhất của mình là Lamine Yamal và Nico Williams nên đội bóng xứ sở Bò tót đã không thể tạo ra khác biệt trong các tình huống tấn công của mình.
Trên thực tế, Tây Ban Nha cũng tạo ra rất nhiều cơ hội nhưng không thực sự nguy hiểm. Trong hiệp 1, La Roja chỉ thực hiện được đúng một pha rê bóng thành công. Họ vẫn kiểm soát bóng và chuyền rất nhiều, nhưng phần lớn chỉ là những đường luân chuyển bóng thay vì những đường chuyền thực sự tạo ra đột biến.

Tây Ban Nha kiểm soát bóng 74%, hưởng 11 quả phạt góc so với 1 của Cape Verde, tung ra 19 cú sút so với 4 của đối thủ. Nhìn vào thống kê, đó là trận đấu một chiều. Nhưng nhìn vào cảm giác trận đấu, đó lại là một kiểu một chiều rất khác: Tây Ban Nha tấn công liên tục nhưng không thật sự làm chủ được nỗi sốt ruột của mình.
Cape Verde không thắng quyền kiểm soát bóng, nhưng họ thắng một thứ quan trọng hơn: quyền kiểm soát sự chịu đựng. Đội bóng châu Phi chấp nhận lùi sâu, thu hẹp không gian, để Tây Ban Nha chuyền qua chuyền lại trước khu cấm địa. Họ không cần làm trận đấu đẹp hơn. Họ chỉ cần làm nó khó chịu hơn.

Và càng về cuối, sự khó chịu ấy càng biến thành niềm tin. Khi một đội cửa dưới giữ sạch lưới qua 20 phút đầu, rồi 45 phút đầu, rồi bước sang hiệp hai mà vẫn đứng vững, trận đấu bắt đầu đổi màu. Tây Ban Nha vẫn là đội mạnh hơn, nhưng Cape Verde không còn là đội chỉ biết chống đỡ.
Phút 90+1 là khoảnh khắc khiến trận hòa này suýt trở thành một trong những cú sốc lớn nhất lịch sử World Cup. Borges đón quả phạt góc, đánh đầu cắm xuống đất. Bóng bật nảy rồi đi đúng vào tay thủ môn Unai Simon. Chỉ một hướng bóng khác, một độ nảy khác, Tây Ban Nha có thể đã không chỉ mất điểm, mà còn nhận một cú tát lịch sử.

90’+5: HẾT GIỜ !!! Tây Ban Nha bất ngờ bị “tí hon” lần đầu dự World Cup là Cape Verde cầm hòa với tỷ số chung cuộc 0-0 trên sân Atlanta ở lượt trận mở màn bảng H.
Khi nhìn lại 90 phút tại Atlanta, có thể nói Tây Ban Nha không chỉ bị cản lại bởi màn trình diễn xuất thần của thủ môn Vozinha. Họ còn tự làm khó mình bằng những lựa chọn chiến thuật thiếu hợp lý. Đặt Gavi ở cánh, đẩy Pedri lên quá cao rồi chậm điều chỉnh khi nhận ra vấn đề là những quyết định khiến La Roja đánh mất sự cân bằng vốn có.
Chung cuộc, Tây Ban Nha đành chấp nhận trận hòa không bàn thắng với Cape Verde. Đây là màn khởi đầu đáng quên của La Roja khi họ được đánh giá cao hơn đối thủ rất nhiều. Trong khi đó, Cape Verde có quyền tự hào với điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự World Cup.
Tỷ số chung cuộc: Tây Ban Nha 0 – 0 Cape Verde
Đội hình xuất phát:
Tây Ban Nha: Simon; Llorente, Laporte, Cubarsi, Cucurella; Rodri, Pedri, Fabian Ruiz; Torres, Oyarzabal, Gavi.
Cape Verde: Vozinha; Moreira, Borges, Lopes, Cabral S; Pina K, Duarte L; Mendes, Monteiro, Cabral J; Livramento.

